Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Rồi một ngày,
ta sẽ loay hoay đi tìm chiếc kính đặt ngay trên bàn...
Tay rung rung mò mẫm những lọ thuốc xanh đỏ
ngày qua ngày nối tiếp.
Con đường nhỏ về nhà
trở nên xa xôi vời vợi, từng bước chân lê.

Ai, ai sẽ đợi ta nơi cuối lối về?
Một chú chó trung thành?
Một cô mèo nũng nịu?
Một người bạn đời?
Một hình bóng, cũ càng trong ký ức?
Hay là ta của mãi những giấc mơ xa...

Ngày ấy rồi sẽ đến thôi
Thế nên,
hôm nay...

Tân Định, 2026