Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Anh, người khiến em phải trưởng thành...
Không bằng những lời khuyên thường thấy
mà bằng những vết xước không ai hay.
Vết xước của cái tôi trẻ con, non nớt, vụng dại.
Vết xước của những lần tự cào lấy
khi em viết xuống những sai lầm.
Vết xước bởi chính những quan tâm, bởi mong manh, chờ đợi.

Lặng im,
rồi anh đến...
Như muỗng mật ong điên trên bờ môi
Anh đưa em vào mộng ảo từng hồi, không kết.

Tân Định, 2026