Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ » Noi dấu thi thiên
Đăng bởi Phan Quốc Vũ vào 24/01/2025 17:03, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phan Quốc Vũ vào 24/01/2025 17:34
1. Kẻ ác chẳng biết dưới bóng cánh Chúa là thể nào,
Người thiện rõ trên Thiên Đàng có quan án công bình ra sao.
Nguồn bình an trong tay Chúa,
Chốn yêu thương ở thánh ý Ngài.
Kẻ ác tự khoe mình làm ác sẽ chẳng ai hay;
Nhưng Chúa yêu người thiện và việc làm thiện lành Ngài tỏ.
Đường kẻ ác làm gớm ghiếc Đức Chúa Trời biết mấy;
Lối người hiền khiến đẹp ý Ngài làm sao!
5. Sự nhân từ Chúa chẳng đại dương nào sánh kịp,
Lòng thành tín Ngài không núi non chi đo được.
Lòng yêu thương Chúa là cả hoàn vũ vô biên,
Sự công bình Ngài như lửa hừng thiêu đốt vĩnh viễn.
Hỡi Chúa, ai biết danh vĩ đại của Ngài mà cậy trông và nương náu nhẹ nhàng,
Người ấy sẽ được thạnh vượng, lớn hơn và phước hạnh tràn trề.
Sự giàu có của Chúa không kho báu nào sánh nổi;
Cả vàng bạc chi cũng chưa thể nói hết sự dư dật của Ngài,
Thiên Đàng, trần gian hay nơi nào chẳng thể diễn tả hết.
Chúa là suối nguồn, là thác đổ láng lai;
Là Tứ Hải điệp trùng sóng vỗ mênh mông,
Chẳng lấy chi mà đo sự rộng lượng của Chúa.
10. Cầu Chúa mãi làm ơn trên linh hồn và thể xác hư hoại của con,
Xin Cha đời đời đổ hồng ân trong lòng và tâm trí ngu si từ thân cái kiến.
Như tinh cầu này xa cách tinh cầu kia bao nhiêu,
Thì xin Chúa cũng lãng quên tội ác con như thế.
Như mặt trời mọc và mặt trời lặn chẳng biết nhau,
Xin cho con bình tâm và trưởng thành trong sự hầu việc Chúa!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.