Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 06:02
Que l’obiect est diuin qui s’eſt fait mon vainqueur!
Qu’il a de iugement, qu’il a de cognoiſſance!
Amour, auec raiſon ie benis ta puiſſance
D’auoir ſi bien graué ſon image en mon cœur.
Bien qu’elle ait ordonné que ie viue en langueur
Auec tant de contrainte, & ſi peu de licence;
I’oſe meſme auoüer que i’aime ſa rigueur,
Puis que ſa cruauté garde ſon innoncence.
Philis est ſans exemple, & qui sçait les clartez
Dont ſes rares uertus releuent ſes beautez,
Ne ſçauroit limiter l’honneur qu’on luy doit rendre.
Si ie l’adore außi, pardonnez moy grands Dieux,
En vn pareil ſujet on ſe peut bien meſprendre,
Il n’est rien icy bas qui vous reſſemble mieux.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 24/05/2026 06:02
Người đâu thần thánh tuyệt vời,
Chiếm ngôi độc tôn, ngự trị đời ta.
Thông minh, hiểu biết sâu xa,
Ơn thần Tình Ái khắc hoạ bóng hình.
Trong tim ta, một khối tình,
Dẫu nàng bắt sống lặng thinh héo gầy.
Gông cùm, tù túng bủa vây,
Yêu sao nghiêm khắc, đắng cay chẳng màng.
Phũ phàng là để cho nàng,
Giữ lòng trong trắng, giữ tràng ngọc trong.
Philis duy nhất trần hồng,
Đức cao, đức trọng càng nồng nét duyên.
Hào quang đức hạnh diệu huyền,
Tôn vinh nhan sắc khôn thuyền nào đo.
Kính dâng cung kính cho vừa?
Lạy trời, xá tội mập mờ, kính yêu.
Trần gian lầm lỡ đôi điều,
Thần tiên, nàng giống bấy nhiêu phần mười.
Dưới trần chẳng có ai, người...
Giống như các vị bằng mười chính nàng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.