Tôi chẳng viết chuyện thành Troy rực lửa,
Chuyện lệ rơi, than khóc với nghẹn ngào,
Hay kinh hoàng của dân chúng năm nao,
Khi chiến bại trước người Hy thắng thế.

​Tôi chỉ vẽ dòng lệ sầu dâu bể,
Lửa tình thiêu và lòng dạ sắt son,
Bao năm qua chăm chút đến héo mòn,
Trao người đẹp - kẻ dìm tôi xuống mộ.

​Nên chẳng mong tiếng thơ mình loang lộ,
Mang danh vang đi khắp cả càn khôn,
Để ngàn năm lưu dấu một linh hồn.

​Vinh quang kém, tôi cầu xin tri kỷ,
Người ta viết cốt người đời đố kỵ,
Riêng tôi cần một chút xót thương thôi.