Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:29, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:32
Ie n’eſcry point icy l’embrazement de Troye,
Ses larmes, ſes ſouspirs, & ſes cris éclatans,
Ny l’effroy qui ſaiſit ſes triſtes habitans
Lors que des Grecs vainqueurs ils ſe virent la proye.
I’y dépeins ſeulement les pleurs dont ie me noye,
Le feu qui me conſume, & les deuoirs conſtans
Qu’auecque tant de ſoing i’ay rendus ſi long temps
À celle dont l’orgueil au ſepulcre m’enuoye.
Außi ie n’atten pas que le bruit de mes vers,
Portant ma renommée au bout de l’Vniuers,
Eſtande ma memoire au delà de ma vie:
I’en veux moins acquerir d’honneur que d’amitié,
Les autres ont deſſein de donner de l’enuie,
Et le point où i’aſpire eſt de faire pitié.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 04:29
Tôi chẳng viết chuyện thành Troy rực lửa,
Chuyện lệ rơi, than khóc với nghẹn ngào,
Hay kinh hoàng của dân chúng năm nao,
Khi chiến bại trước người Hy thắng thế.
Tôi chỉ vẽ dòng lệ sầu dâu bể,
Lửa tình thiêu và lòng dạ sắt son,
Bao năm qua chăm chút đến héo mòn,
Trao người đẹp - kẻ dìm tôi xuống mộ.
Nên chẳng mong tiếng thơ mình loang lộ,
Mang danh vang đi khắp cả càn khôn,
Để ngàn năm lưu dấu một linh hồn.
Vinh quang kém, tôi cầu xin tri kỷ,
Người ta viết cốt người đời đố kỵ,
Riêng tôi cần một chút xót thương thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.