Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 17:07
On me vient d’auertir que tu t’en vas d’icy
Iris diuin obiect dont mon Ame est rauie,
Qu’vne Ayeule eſt malade, & qu’vn pieux ſoucy
À te rendre auprés d’elle auiourd’huy te conuie.
Peux tu bien conſentir à me laiſſer ainſi?
S’il faut que ce départ ſoit ſelon ton enuie,
Comme il eſt reſolu mon treſpas l’est außi,
Et le mal de l’abſence acheuera ma vie.
Quoy tu ne me dis rien dans ces extremitez?
Ah! par ceſte froideur mes iours sont limitez,
Adieu donc, ô Beauté d’inſenſible courage;
Puis que ma paßion ne t’en peut diuertir,
Nous ferons à meſme heure vn different voyage,
Mon Ame est comme toy toute preſte à partir.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 17:07
Nghe tin em sắp rời xa,
Iris, báu vật lòng ta mê cuồng.
Hay tin bà ốm giường buông,
Nghĩa tình hiếu thảo, lòng vương quay về.
Đành lòng để lại sơn khê?
Nếu đi là quyết, chẳng hề lung lay,
Thì ta cái chết nắm tay,
Sự xa cách ấy, từ đây kết đời.
Sự tình sao chẳng một lời?
Lạnh lùng em giết một đời ta đi,
Biệt ly, hỡi kẻ vô tri!
Tình anh chẳng giữ chân người dài lâu,
Cùng giờ, hai ngả u sầu,
Hồn anh cũng sẵn bước sau lên đường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.