Thơ » Trung Quốc » Hiện đại » Dư Quang Trung
小时候,
乡愁是一枚小小的邮票,
我在这头,
母亲在那头。
长大后,
乡愁是一张窄窄的船票,
我在这头,
新娘在那头。
后来啊,
乡愁是一方矮矮的坟墓,
我在外头,
母亲在里头。
而现在,
乡愁是一湾浅浅的海峡,
我在这头,
大陆在那头。
Thuở nhỏ
Nỗi buồn tha hương là một con tem nhỏ bé
Tôi ở đầu này
Mẹ ở đầu kia.
Lớn lên
Nỗi buồn tha hương là một chiếc vé thuyền chật hẹp
Tôi ở đầu này
Vợ (mới cưới) ở đầu kia.
Sau đó
Nỗi buồn tha hương là một nấm mộ thấp lè tè
Tôi ở bên ngoài
Mẹ ở bên trong.
Còn bây giờ
Nỗi buồn tha hương là một eo biển nông sờ
Tôi ở đầu này
Đại lục ở đầu kia.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 01/01/2018 18:06
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 07/09/2019 20:30
Thời ấu thơ,
Hương sầu là con tem nho nhỏ,
Con ở bên này,
Mẹ ở bên kia.
Khi lớn khôn,
Hương sầu là tấm vé tàu mỏng manh,
Anh ở bên này,
Em ở bên kia.
Về sau nữa,
Hương sầu là nấm mồ thấp bé,
Con ở bên ngoài,
Mẹ ở bên trong.
Mà hiện tại,
Hương Sầu là eo biển nhỏ hẹp
Tôi ở bên này,
Đại Lục ở bên kia.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.