Anh - người tôi không thể cứu
zin hãy lắng nghe tôi
Hãy hiểu cho diễn từ đơn giản này
bởi với một diễn từ khác đi tôi thấy mình hổ thẹn
Xin thề, lời lẽ của tôi không có gì mê hoặc
Tôi nói với anh im lặng
như một cái cây, như dải mây trời

Những gì khiến tôi mạnh lên, với anh là tuyệt mệnh
anh lầm tưởng sự vĩnh biệt một thời đại
với sự bắt đầu của một thời đại mới
cảm hứng hận thù với vẻ đẹp trinh nguyên
sức mạnh mù quáng với hình thù hoàn tất

Và đây thung lũng của những dòng sông Ba Lan cạn nước
một cây cầu khổng lồ lao vào mù mịt sương
Đây một thành phố nát tan
và gió ném tiếng chim hải âu lên nấm mồ anh
khi chúng ta cùng nhau trò chuyện

Thơ là gì khi không cứu nổi
các quốc gia và cả con người?
Là sự đồng loã của những điều dối trá
bài ca của những tên say
mà chỉ lát nữa thôi sẽ có ngườicawyt cỏ
bài tập đọc vang lên từ căn phòng nữ sinh

Tôi đã muốn có thơ hay mà không thể viết
hiểu mục đích giải thoát của thơ cũng quá muộn màng
sự cứu rỗi đó là điều duy nhất

Xưa người ta thường rắc hạt kê hoặc hạt cây thuốc phiện
lên những nấm mồ
để nuôi những người quá cố như những chú chim
bay về lần lượt
Tôi đặt cuốn sách này lại đây cho anh, hỡi người bạn cũ
để từ giờ bạn khỏi cần về thăm chúng tôi


Nguồn: Phố Descartes (tuyển thơ), Czesław Miłosz, NXB Hội nhà văn, 2016
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)