Con trai
cha nói với con sau nhiều năm im lặng
Không có Verona
Cha đã vê trên những ngón tay bụi gạch
Đó là những gì còn lại
từ tình yêu lớn lao dành cho các thành phố quê nhà

Cha nghe thấy tiếng cười con trong vườn vọng ra
và hương Xuân dại điên đang lan dần tới
trên những ướt đầm lá cây
Cha đã trải nghiệm bằng chính mình và bao người khác
mà không tin vào bất cứ một sức mạnh cứu rỗi nào

Để con hiểu thế nào là cảnh
có ai đó đột nhiên thức dậy trong đêm
nghe nhịp đập con tim và tự hỏi:
Chưa đủ sao, anh còn muốn gì thêm?
mùa xuân và hoạ mi ca hát

Tiếng cười thơ ngây trong vườn
Ngôi sao đầu tiên lấp lánh
trên những ngọn đồi nhu nhú mờ sương
và trên môi cha lại trở về thầm thì câu hát
và cha lại trẻ trung như thời ở Verona

Vứt bỏ. Hãy vứt bỏ tất cả. Không phải là điều đó
Cha sẽ không vực dậy, không quay về quá khứ
Hãy ngủ yên hỡi Romeo và Juliet trên giường lông chim
ta sẽ không nâng từ tro tàn lên đôi bàn tay các người nắm chặt
Hãy để cho chú mèo tới thăm những nhà thờ rỗng vắng
con ngươi loé lên trên bàn thờ
Hãy để quạ làm tổ trên vòng cung chết

Vào buổi trưa oi nồng, con rắn giữa hoang tàn đổ nát
hãy để nói nằm sưởi trên những lá cây cúc con và trong lặng im
từng đốt xương ánh lên màu vàng không cần thiết

Cha không về. Cha muốn biết sẽ còn lại gì
sau khi vứt bỏ mùa xuân, tuổi trẻ
sau khi vứt bỏ những đôi môi phấn son
mà từ nó, trong đêm oi nồng
một làn sóng nồng nàn tuôn chảy

Sau khi vứt bỏ bài ca và hương rượu vang
những lời thề và bao khiếu nại
đêm kim cương và tiếng chim hải âu
ánh sáng mặt trời đen đang đuổi theo vội vã

Từ cuộc đời
từ trái táo bị lưỡi dao sắc lẹm cắt đôi
liệu hạt kia có còn nguyên vẹn

Con trai, hãy tin cha
sẽ chẳng còn gì cả
Chỉ còn nỗi nhọc nhằn của tuổi đàn ông
nếp nhăn số phận trên bàn tay
Chỉ nỗi nhọc nhằn
và chẳng gì thêm cả


Kraków, 1945

Nguồn: Phố Descartes (tuyển thơ), Czesław Miłosz, NXB Hội nhà văn, 2016
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)