Thơ » Việt Nam » Cận đại » Cao Thị Ngọc Anh
Đăng bởi ...!!!... vào 05/05/2009 05:34
Khốn nạn mày ơi, tớ lạy mày,
Sao mày lẩn quất mãi chi đây?
Trước còn đục ruỗng lần da mỏng,
Sau lại ăn sâu thớ thịt dày.
Da trắng bóc ngầm không kẻ biết,
Nước vàng chảy mãi có ai hay.
Chân ngôn, móng chó không nhằm mặt,
Quyết lấy diêm sinh để trị mày.
‡ Cái ghẻ mày ơi, tớ ‡ bảo này:
Sao mày ‡ quanh quẩn mãi chi đây?
Trước còn ‡ ăn hết làn da mỏng,
Sau lại ‡ dùi vô tấm thịt ‡ dầy.
Sâu trắng ‡ độc ngầm không kẻ biết,
Nước vàng chảy mãi có ai hay.
‡ Nhân ngôn, móng chó ‡ chưa nhằm mặt,
‡ Phải có diêm sinh để trị mày.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.