Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/10/2025 08:19, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 13/10/2025 08:56, số lượt xem: 66

Trương Oanh diện kiến ngai vàng
Trên tay tấm lụa làm hàng dâng lên.
Triều thần tấm tắc ngợi khen
Vua xem cũng lại một phen trầm trồ.

“Lụa này trong tựa nước hồ
Mỏng như lá liễu, lại đồ thêm hoa.
Quý như những hạt sương sa
Êm đềm tựa những lời ca ngọt lành.”

Non cao, biển rộng, trời xanh
Màn sương nay bỗng hoá thành máu tươi.
Thoáng trông kinh động đất trời
Nhân đây nàng gửi mấy lời kêu oan:

“Lạy ngài, con gọi Trương Oanh
Con quan Trương Mậu trung thành, hiền lương.
Bởi đâu thế sự bất thường
Do ai xui khiến đoạn trường chia xa.
Âm dương đôi nẻo cách xa
Mẹ con đói khổ ấy mà lưu vong.
Bởi do có kẻ ác lòng
Manh tấm cướp đoạt má hồng làm riêng.
Thói đời lắm nỗi truân chuyên
Lại vờ ân nghĩa đẩy miền thanh lâu.
Cúi xin ngài chứng một câu
Giải cho oan khuất về sau mừng lòng.”

Vua nghe nàng kể cho xong
Lại đem lụa đến trả vòng tay hoa:

“Họ Trương xưa vốn gian tà
Manh tâm phản nghịch ấy mà ranh ma.
Lại bao thói tật xấu xa
Buôn quan bán chức, chẳng tha dân lành.
Nên ta mới diệt cho nhanh
Tru di tam tộc cho thành mộ xanh.
Cớ sao còn sót Trương Oanh
Khi quân kháng lệnh còn thanh danh gì?”

Nói rồi định bắt nàng đi
Ban ra lệnh cũ tru di theo cùng.
Thị Oanh mới đáp rằng không:
“Xưa cha con vốn là dòng trung lương.
Bởi do oan trái chẳng tường
Máu rơi trong nỗi đau thương khôn cùng.
Mong ngài soi tỏ tấm lòng
Có lời gian dối bằng lòng chết ngay.”

Vua khen nàng dạ thẳng ngay
Chẳng e quyền thế, phận đầy khổ đau.
Gật đầu điều động binh mau
Điều tra oan trái để sau thuận tình.

Hài hoa tiễn bước đoan trinh
Việc xưa thấu tỏ, sự tình trái ngang.
Họ Trung xưa ấy tìm sang
Lại là kẻ hại cha nàng oan khiên.
Còn Tiêu Vân ấy dại điên
Manh tâm hãm hại mẹ nàng chết oan.
Sự nay sáng tỏ rõ ràng
Vua sai người đến thả nàng toàn thân.
Ban cho chiếu khắp muôn dân
Giải cho oan khuất trung thần năm xưa.

Bỗng đâu trời đổ cơn mưa
Gió đông ríu rít say sưa thét gào.
Đèn khuya hoà với trăng sao
Cỏ cây khóc phận má đào xót xa.

Vua sai đàn khúc cầm ca
Rồi mong giữ lại để mà an thân.
Nàng cười đáp lại ân cần:
“Thần xin trở lại thôn Bằng năm xưa.
Cũng nhờ ơn đức khi xưa
Mà nay oan trái mới vừa giải xong.
Đã thề sẽ chẳng thay lòng
Sống rồi thác xuống giữa dòng biển khơi.
Cảm lòng ơn đức con trời
Thần xin lui gót mà rời đi ngay.”

Vua nghe nàng đã giãi bày
Cũng không ép buộc, thả ngay nàng về.
Rồi ban chiếu đến thôn quê
Để mà miễn thuế thôn làng ba năm.

Từ nơi tù túng tối tăm
Nàng nay đã được về thăm mộ phần.
Bước quỳ hành lễ phụ thân
Lạy sang mộ mẹ năm lần bảy câu:

“Lạy trời ơn đức cao sâu
Nỗi xưa oan trái về sau không còn.
Tạ lòng cùng với nước non
Mong cha mẹ hãy nhìn con trưởng thành.
Mai đây việc dữ hoá lành
Rủi xui cũng sẽ hoá thành việc may.
Cảm lòng nhân nghĩa cao dày
Bởi ơn Thánh Thượng mà nay được nhờ.
Cuộc đời ngỡ tựa giấc mơ
Thì nay chứng thực chẳng mơ mộng gì.
Đoạn đường mỗi bước con đi
Bóng hình cha mẹ há gì dám quên.
Mai đây lên được cõi tiên
Gặp cha gặp mẹ nơi miền bình an.”

Tay tiên gõ nhịp cung đàn
Tiếng ngân chầm chậm bên hàng cỏ xanh.
Êm đềm liễu rủ mong manh
Chim muông bay lượn tạo thành bài ca.
Ngắm nhìn cảnh vật xa xa
Dân yên nước mạnh mái nhà vẹn nguyên.
Lòng son rũ hết muộn phiền
Trở về lại chốn quê miền biển khơi.
Mây bay che phủ khung trời
Gió xuân phảng phất cuộc đời bình yên.

Con đò vừa ghé sang miền
Từ xa trông thấy dáng hiền thân thương.

“Đã qua những nỗi đoạn trường
Nay ta trở lại ngày thường an khang.
Dệt tơ tặng khắp thôn trang
Đề đôi ba chữ trao hàng xóm đây.”

Lụa kia vẫn gọi lụa mây
Con thơ hớn hở dắt tay mẹ về.
Cụ bà ngồi đó mân mê
Thấy nàng trở lại nguôi bề đắn đo.
Miệng cười thoáng những ốm o
Nhưng lòng cụ đã chẳng lo lắng gì.
Người dân mở hội cung thi
Cùng nhau ca hát, lúc thì làm thơ.
Cảnh thôn những tưởng giấc mơ
Này đây là chốn bến bờ dịu êm.
Thời gian hạnh phúc êm đềm
Cuộc đời viên mãn càng thêm mạnh giàu.

17/08/2025