Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ
“Cảm lòng ân đức xiết bao
Mẹ con tôi biết thế nào trả ơn?”
Quan rằng: “Đâu xá chi ơn
Tôi quan phụ mẫu vì dân vì làng.
Tay tiên đưa đến cạnh nàng
Ấy là duyên số của nàng với ta.
Sau này ta chẳng cách xa
Làm đôi phu phụ mặn mà uyên ương.”
Mẹ nàng nghe vậy tỏ tường
Rằng quan kia muốn mượn đường thành hôn.
Dẫu bà mẹ đã một con
Ông ta vẫn muốn thề non hẹn tình.
“Thiếp tôi xin chẳng đáp tình
Đã thề sẽ mãi trung trinh suối vàng.
Chẳng ham phú quý giàu sang,
Chẳng mong lập thất, chẳng màng thành thân.”
“Ấy khoan, khoan đã phu nhân
Tôi nay tuổi cũng mới gần bốn mươi.
Chẳng qua vợ mới mười người
Con đàn cháu đống, thiếu người con trai.
Mong rằng thụ một tấm thai
Để cho nối dõi cho dài tông ty.”
Lời ngon tiếng ngọt lạ kỳ
Mẹ nàng vẫn chẳng chịu đi theo người.
Ông quan đành chịu buông lơi
Cho vào ăn uống rồi mời nhà trong.
Đêm hôm tối những khuê phòng
Đương yên giấc ngủ mà lòng ngổn ngang.
Quan Tiêu mở cửa tìm sang
Mẹ nàng đang ngủ, ôm nàng trong tay.
Mắt hung liếc đó nhòm đây,
Sai quân trói lại bằng dây lụa mành.
Khẽ khàng chẳng động Trương Oanh,
Bắt đi Trương mẫu mà hành mà lê.
Mẹ nàng thoát cõi đê mê,
Đã đành thất tiết phu thê kiếp này.
Bao nhiêu tủi nhục đắng cay
Ôm thân tàn tạ chờ ngày trả oan.
Nào ngờ trở lại phòng loan
Nhìn đâu chẳng thấy Trương Oanh chốn nào.
Nỗi lòng đau đớn xiết bao
Hay tin Oanh đã đi vào U Minh.
Mẹ nàng ngẫm tiếc phận mình
Mang khăn lụa trắng treo mình trần ai.
Ông quan biết vậy thở dài
Cho đòi Oanh đến ghé tai đôi lời:
“Mẹ con nay đã về trời
Bởi vì bệnh lạ chẳng lời biệt ly.
Con - ta chẳng có duyên gì
Nhưng đành nuôi nấng đến kỳ trả ơn.”
Oanh nghe chẳng biết gì hơn
Trẻ thơ mười tuổi hai lần đưa tang.
Nguyện xin khấn vái giữa đàng:
“Thề rằng sẽ trả ơn vàng quan trao
Cõi lòng chẳng có ước ao
Kính dâng một giọt máu đào nhận cha.”
Tiêu Vân nghe vậy cười khà:
“Cũng coi như đã người nhà của nhau.
Thì công nuôi nấng mai sau
Cũng vì trả nghĩa mà mau nên người.”
Ngót qua đã sáu năm trời
Trương Oanh nay đã nên người giai nhân.
Vẻ đâu sắc ngọc da ngần
Mắt đâu mắt phượng muôn phần đoan trang.
Hài tiên nhấc gót nhẹ nhàng
Mi thanh điểm những nụ vàng nắng mai.
Tóc hoa rũ những trâm cài
Quần thêu, áo lụa bao trai xiêu lòng.
Non cao trời biển mênh mông
Một thời Đổng Trác lại mong Điêu Thuyền.
Đớn đau chi những bạc tiền
Hồng nhan rồi lại theo miền hồng nhan.
Họ Trung mang những thạch vàng
Quần là áo lụa xin nàng thành thân.
Đương thời nàng vẫn phân vân
Quan Tiêu ấy lại phân trần cho hay:
“Họ Trung đem lễ sang đây
Trước là cưới hỏi, sau thầy được nương.
Việc triều lắm những tai ương
Quan quân lắm nỗi khổ vương trong người.
Ông ta tuổi cũng sáu mươi
Sống thì được mấy năm trời nữa đâu.
Nghe ta, con cứ làm dâu
Chăm lo chu tất về sau được nhờ.
Đời con sung túc như mơ
Kim loan lá ngọc còn chờ chi đây?”
Tay tiên chuốc những chén cay
Khói lam nhàn nhạt như say tấm lòng.
Nghẹn ngào nuốt lệ về trong
Nàng đành ưng thuận tỏ lòng hiếu trung:
“Lạy cha, con vẹn chữ tòng
Đặt đâu ngồi đó chẳng lòng oán than.
Việc cha nào dám không màng
Chỉ mong đền đáp ơn vàng năm xưa.
Mai đây liễu rủ màn thưa
Hoa nơi ong bướm, cỏ xưa chẳng còn.
Chẳng thề tiếc những sắt son
Chỉ mong cha sẽ cần con tuổi già.”
Đoạn rồi lên kiệu đi xa
Một thân nhi nữ biết là về đâu?
Nhìn lên biển cạn ao sâu
Ngó sang chỉ một chiếc cầu lẻ loi.
Một mình một kiếp đơn côi
Tủi thân thế ấy đành thôi, sá gì.
17/08/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.