Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/10/2025 08:14, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 12/10/2025 08:56, số lượt xem: 102

Nàng nghe lời dặn đinh ninh
Đêm ngày thả những sợi tình vào tơ.
Dệt nên tấm lụa chép thơ
Mỏng như sương khói bơ vơ giữa đời.
Rồi ra mặt biển sóng bời
Cầu cho cha mẹ mấy lời tình riêng:

“Lạy cha, lạy mẹ linh thiêng
Con Oanh nay sống ở miền biển xa.
Học nghề dệt lụa, đàn ca
Gửi cho cha mẹ một tà lụa mây.
Ân tình ghi tại nơi đây
Mong cha mẹ thoát kiếp này khổ đau.
Yên lòng đi đến kiếp sau
Sống đời thanh thản, trầu cau vẹn tình.”

Nói rồi dứt một đoạn tình
Lụa theo sóng nước dập dềnh trôi xa.

Cỏ non xanh nước xanh nhà
Chim uyên cất tiếng hoà ca êm đềm.
Sóng xô, sóng cuộn hằng đêm
Gió theo lối gió trên nền du dương.
Lụa tiên tựa bức màn sương
Khen ai khéo dệt mà thương tâm thành.
Đưa tay vén một bức mành
Sự kia những tưởng đã thành lãng quên.
Nào ngờ đời chẳng cho yên
Để nay Oanh lại về miền xa xăm.

Chuyện rằng giữa một đêm Rằm
Lụa kia ngơ ngẩn đến thăm người nhà.
Hỏi han nào có đâu xa
Họ Tiêu năm đó làm nhà tan hoang.
Thấy đây lụa quý hơn vàng
Mỏng như sương khói, thêu hàng chữ hoa.

“Tay tiên ai dệt mà ra
Lụa đây trân quý ắt là kim châu.
Dâng lên Thánh Thượng đôi câu
Kiểu gì ngài chẳng ban xâu bạc vàng.”

Nghĩ rồi hắn lại vội vàng
Đem ngay tấm lụa tiến hàng dâng vương.

“Ắt đây trời biết trời thương
Ban cho lụa quý như sương cõi trần.
Mà đây nào phải cho thần
Hẳn là Thánh Thượng muôn phần hợp hơn.
Nay đà mang đến dâng ơn
Kính mong bệ hạ giúp thần nhận cho.”

Vua xem nét mặt trầm trồ
Khen tài thêu dệt cơ hồ cõi tiên.

“Lệnh cho binh lính sang miền
Tìm cho bằng được kẻ hiền tài đây.
Mời nàng về chốn cung mây
Để ta hỏi rõ lụa này ra sao.”

Tiếng đồn lan khắp nẻo cao
Dân gian tấp nập kẻ rao người mời.
Ai ai cũng nhận lụa trời
Là do mình dệt kiếm người chịu mua.
Tin từ tận chốn cung vua
Nương theo lối gió, đội mưa mà vào.

Nàng nằm một giấc chiêm bao
Cụ ông mũ trắng, áo bào bước ra.
Trên tay cầm chiếc lá đa
Nhìn nàng rồi dặn đôi ba câu rằng:

“Ta là tiên giữ thôn Bằng
Biết con đã giúp dân làng yên vui.
Nay tin vua đã truyền rồi
Thì con cứ trở lại thôi, có gì.
Dệt thêm mảnh lụa mang đi
Để mà giấu mặt, dễ gì lộ dung.
Họ Tiêu thích chiếm của công
Bắt con dệt lụa trong phòng lão ta.
Thì con lấy chiếc lá đa
Quạt rồi lại dệt cho ra độc thần.
Để rồi đến lúc vua cần
Con đem chuyện ác hắn làm mà phơi.”

Nói xong vừa dứt đôi lời
Vuốt ve mảnh lụa rồi cười sâu xa.
Phẩy tay lão lấy lá đa
Hoá thành cây quạt để ra góc giường.
Trương Oanh mơ sự bất thường
Choàng cơn mỏi mệt, nhìn giường xung quanh.
Bốn bề sương khói mong manh
Lá đa nay đã trở thành quạt hoa.
Quạt thêu những áng sương sa
Điểm tô một chút ngọc ngà vàng son.
Nhìn sang bên cạnh đứa con
Phân vân những nỗi mất - còn trần ai.

“Nay ta đi những dặm dài
Để con ở lại nhờ ai vỗ về.
Thà rằng cứ ở chốn quê
Cùng dân sung túc chẳng nề thù riêng.
Chuyện xưa quên được cứ quên
Cần chi dấn bước sang miền hại thân.”

Cụ bà thấy vậy phân trần:
“Con ơi hận cũ cũng cần giải oan.
Mẹ con ở dưới suối vàng,
Cha con tội cũ vẫn mang trên mình.
Con đi đâu chỉ riêng mình
Còn công phụ mẫu bất bình lắm thay.
Nay đương cách trở màn mây
Âm dương khó gặp, chạm tay chẳng vào.
Con đành để mặc vậy sao
Để cho hậu thế biết nào mà hay?”

Nàng nghe khoé mắt cay cay:
“Con xin cảm tạ ơn này dưỡng nuôi.
Mai đây con đến phương trời
Còn con gái nhỏ nhờ người chăm lo.
Tiên ông đã mách nước cho
Thì đà cứ thế còn lo lắng gì.”

17/08/2025