Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/10/2025 08:20, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 12/10/2025 08:56, số lượt xem: 70

Thoắt qua lại tám năm sau
Con thơ nay đã đượm màu hồng nhan.
Tay tiên uốn lượn nhịp nhàng
Trải theo tấm lụa hoa vàng năm xưa.

Trời cao lắm những cơn mưa
Nước dâng thành bão chẳng chừa đường đi.
Dân chài thấy sự lạ kỳ
Bàn nhau biết lấy được gì mà ăn.
Bao ngày vẫn cứ băn khoăn
Chẳng sao xoay sở cho bằng trước đây.

Tiên ông hiện giữa màn mây
Trên tay giữ lấy một cây dâu vàng.
Nhẹ nhàng ông nói với nàng:
“Trời thay vật đổi nhờ nàng chuyện đây.
Sóng xô gió cuộn bấy chầy
Là do thần Biển đương say giấc nồng.
Mượn thời cá chép hoá rồng
Làm cho sóng cuộn từng dòng đua nhau.
Xin nhờ nàng hãy đi mau
Dệt ra tấm lụa phủ sau biển này.
Thức thời cá sẽ dừng ngay
Trời yên biển lặng, sóng dày cũng tan.”

Nàng nghe sự đã rõ ràng
Định rằng chuyện gấp, vội vàng làm ngay.
Tiên ông lại nói cho hay:
“Lụa kia phải được tằm này nhả tơ.
Dệt trong suốt bảy canh giờ
Ở nơi đỉnh núi trăng mờ bóng mây.
Mượn thêm áng nguyệt mà xoay
Thì tơ mới được phủ đầy vàng kim.
Bấy giờ cá mới chịu chìm
Chớ đâu lại lấy tơ tìm được ngay.”

Nàng nghe thấu tỏ sự này
Chờ sang đêm tối leo ngay chùa Vàng.
Chùa cao trên núi Thác Tràng
Nhẹ soi ánh nguyệt để nàng dệt tơ.
Miệt mài suốt mấy canh giờ
Từ khi đêm tối đến lờ mờ mây.
Dệt tơ suốt bốn năm ngày
Cuối cùng đã được lụa này trải ra.
Một mình chèo lái thuyền xa
Giữa cơn sóng dữ chẳng nề hà chi.
Lênh đênh mặt biển mà đi
Trải ra tấm lụa thần kỳ trong tay.

Cá nghe nàng đã đến đây
Bày mưu đánh đổ thuyền quay về làng.
Ngờ đâu chẳng đuổi được nàng
Cá bèn gọi sóng lật nàng nghiêng rơi.
Lang thang khắp biển cùng trời
Xác thân chìm xuống tận nơi đáy cùng.
Lụa tiên vẫn trải muôn trùng
Cá đành chịu trận, vẫy vùng chẳng xong.
Biển yên sóng lại xuôi dòng
Mà thân nàng đã chẳng còn nơi đây.

Dân nghe nàng đã về mây
Lập đàn cúng bái lại xây miếu thờ.
Đề lên vách mấy câu thơ
Rồi xin giữ nếp phụng thờ trăm năm.

“Cuộc đời lắm nỗi thăng trầm
Khổ đau nàng lại âm thầm chẳng than.
Ơn nàng mây tạnh mưa tan
Mà nay nàng xuống suối vàng quy tiên.
Lập đền thờ cúng người hiền
Chính rằng nàng đã thành tiên cõi trần.
Trải đâu thế cục xoay vần
Lòng dân thành kính, muôn phần biết ơn.
Nguyện xin tấu một khúc đờn
Tiễn đưa hồn phách nàng lên cõi hằng.
Muôn dân khắp chốn thôn Bằng
Nguyện nuôi con trẻ sớm thành công danh.
Mai sau tơ liễu mong manh
Có người nối nghiệp, chúng sanh vui mừng.”

Thơ đề vừa đến lưng chừng
Thì đà sóng cuộn, mây ngừng trôi xuôi.
Kết hình thiếu nữ xa xôi
Nghiêng đầu nhìn xuống, cong môi mỉm cười.
Rồi mây tản khắp đất trời
Hào quang nắng toả, người người hoan ca.
Tin reo khắp chốn gần xa
Nguyện cho dân chúng muôn nhà an khang.
Mai đây sung túc rộn ràng
Hồn vương khắp nẻo, bóng nàng nhoà phai.

17/08/2025