Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/09/2025 11:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Canvanila vào 19/09/2025 11:25, số lượt xem: 161

Trăm năm non nước mịt mờ
Nhân gian đói khổ đợi chờ minh quân.
Ngờ đâu vua diệt trung thần
Đẩy đưa số phận xoay vần rối ren.
Bóng hồng lạc bước bon chen
Lắm điều nhẫn nhục lại nên tấc lòng.
Xanh kia thăm thẳm trời trong
Lụa kia phảng phất nỗi lòng đời xưa.

Rằng nghe thuở trước màn mưa
Nước Nam đói khổ, dân thưa thớt dần.
Cũng vì do kẻ bạo quân
Ham mê sắc dục, chẳng cần trị an.
Lại thêm những kẻ thần gian
Manh tâm xu nịnh, chẳng màng chúng sinh.
Liêu Cơ ngẫm nỗi phận mình,
Khởi quân nổi dậy diệt binh trong triều.
Tinh vân xoay chuyển đảo chiều
Liêu Cơ xưng đế làm điều nghĩa nhân.
Lấy danh Hưng Đế mà phân
Ra tay thanh lọc nịnh thần năm xưa.
Thế nhưng mắt thánh vải thưa
Chẳng che được những mưu cơ khó lường.

Có nhà quan lại họ Trương,
Xưa nay vốn bậc trung lương hiền lành.
Sinh con gái gọi Trương Oanh
Dân làng quen gọi Thị Oanh là nàng.
Một nhà quan chẳng giàu sang
Lấy điều nhân nghĩa giúp làng giúp dân.
Ngờ đâu vướng cuộc thanh trần
Bị vu vào dạng nịnh thần đã quen.
Này đây xử tử một phen,
Tru di tam tộc, sang hèn chẳng tha.
Xót đau cho phận làm cha
Dẫu rằng trăm miệng khó mà giải oan.

Đành ôm con gái mà than
Rằng: “Cha nay đã trước màn tử ly.
Mẹ con cất bước ra đi
Chỉ mong sẽ được những gì yên vui.
Chớ cho số phận rủi xui
Tránh cho điều dữ nổi trôi bọt bèo.”

Trương Oanh ngây dại nghe theo
Giương đôi mắt nhỏ trông theo mẹ hiền.
Ôm con đứng trước Phật tiền
Mẹ nàng nhỏ lệ rơi trên đá mòn.
Ngậm ngùi ôm lấy đứa con
Men theo lối nhỏ vào trong lâm tuyền.

Nàng thương số kiếp mẹ hiền
Nhưng thời nhỏ tuổi làm nên sự gì?
Đành rằng mẹ dắt con đi
Lang thang khắp chốn khổ ly cũng đành.

Trên đường ra ải Tam Gianh,
Mẹ con gặp được toà thành nguy nga.
Liều mình bước tới nhòm qua
Thấy trong thủ phủ hằng hà châu sa.
Lại thêm dị bướm kỳ hoa
Lại thêm những cả chim sa cá nhiều.
Giàu sang lộng lẫy bao nhiêu
Gia nhân tấp nập, lại nhiều giai nhân.

Thấy đôi mẫu tử bần thần
Già đang canh cửa tới gần hỏi han
Rằng: “Sao lạc đến cung quan?
Có điều cầu khẩn hay hàng ăn xin?”

Đáp rằng: “Tên gọi Như Yên,
Nhà trên núi Tản ở miền xa xôi.
Chẳng may núi lở đá bồi
Mẹ con lưu lạc nổi trôi nơi này.
Tình cờ ghé đến chốn đây
Nhờ quan làm phúc cho vay chút tiền.
Để mà sống được an yên
Chẳng đành ngất lịm bên thềm nhà quan.”

Già kia nghe vậy đành than:
“Quan tôi trông thế chẳng màng đến dân.
Họ Tiêu, tên một chữ Vân
Làm quan ngót nghét cũng gần mười năm.
Việc công thì chẳng chịu chăm
Chỉ lo đút lót, chạy thăm xa gần.
Bao năm vẫn hạng nịnh thần
Lại hay cướp bóc của dân mà giàu.
Mẹ con cô hãy đi mau
Sẵn đây chút bạc mai sau mà dùng.
Chút tiền thôi chẳng kể công
Tặng làm lộ phí để không lên đàng.
Đi ngay kẻo lại lỡ làng
Quan mà trông thấy thì nàng khó yên.”

Mẹ con nắm chặt túi tiền
Cảm lòng ân đức ông tiên cõi trần.
Định rằng cất bước dời chân
Nào ngờ tiếng vọng vang gần vang xa.

“Hỏi ai đến cửa nhà ta
Chẳng vào trong lại ở xa làm gì?
Sự tình uất ức mà chi
Hay đương đói khát đến vì miếng ăn?”

Lời ra dáng cũng hiện dần
Một viên quan lại tuổi gần bốn mươi.
Bước ra chống gậy mỉm cười
Lại rằng thăm hỏi mấy lời giả nhân:

“Ôi chao mệnh cách phu nhân
Việc chi ghé đến phủ thần nơi đây?
Nhờ ơn gió cuốn màn mây
Được cung nghênh đón bà đây cùng nàng.”

Trương Oanh đảo mắt nhìn sang
Thoạt trông thấy mẹ còn đang thất thần.
Nhẹ nhàng nàng bước đến gần
Kề vai áo mẹ mà lần lữa thêm:

“Mẹ ơi con đứng bậc thềm
Chân thì đã mỏi, bụng mềm đói meo.
Nay ông quan bước ra theo
Mẹ con mình cứ nghe theo mà vào.
Họ mời từ chối làm sao,
Cứ đành bấm bụng thế nào mà ăn.”

Mẹ nàng nghe vậy băn khoăn
Nhìn sang canh cổng mặt nhăn mày dày.
“Thôi đà lỡ bước sang đây
Liều cơ ta liệu phen này xem sao.”

17/08/2025