Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/09/2025 11:29, số lượt xem: 106

Trớ trêu duyên phận lạ kỳ
Tình chàng ý thiếp dễ gì gửi trao.
Về đây mới biết vì sao
Họ Trung kia lại ước ao đến nàng.
Hoá ra thước ngọc khuôn vàng
Chỉ là hư ảo để nàng nghe theo.

“Ai ơi số kiếp cheo leo
Thân ta với kiếp bọt bèo khác chi?”

Nặng lòng lệ ướt hàng mi
Cũng đành nhẫn nhục chỉ vì cha nuôi.
Công ơn trót đã nhận rồi
Thì này đành chịu kiếp ruồi kiếp trâu.

Kiệu kia dừng chốn thanh lâu
Bước ra thấy một mụ hầu lẳng lơ:

“Con này mày quá ngây thơ
Tin lời mật ngọt để giờ vào đây.
Thôi thì tiền đã trao tay
Phen này tao cũng dạy mày thành danh.
Để mà hưởng được phước lành
Để mà trả lãi gốc cành cho tao.”

Thị Oanh chẳng biết làm sao
Nhìn sang Trung đã đi vào nhà trong.
Giai nhân tấp nập trong lòng
Chỉ tay cắt sợi tơ hồng làm hai.

“Lạy bà, nguyên cớ do ai
Mà nay con lại ra loài xướng ca?
Xin bà hãy thả con ra
Con xin cảm tạ ơn bà trăm năm.”

“Chao ôi, trăm với chả năm
Họ Trung kia đã ăn nằm ở đây
Tính ra cũng quá trăm ngày
Tiền chưa chịu trả, bán mày làm tin.
Thôi thôi chớ có ưu phiền
Bà đây sẽ dạy kiếm tiền nuôi thân.”

Đoạn rồi giở giọng ân cần:
“Thấy con thanh tú chẳng cần học cao.
Để ta tô chút má đào
Điểm môi chút đỏ là vào hầu quan.
Hiển vinh thì được giàu sang
Nếu không cũng chỉ món hàng vui chơi.”

“Than ôi lá rụng hoa rơi
Có còn chi nữa mà trời chẳng thương!”

Nàng Oanh hiểu rõ tận tường
Rằng Trung cũng chỉ là phường ăn chơi.
Trót mang bộ mặt sang đời
Lừa quan Tiêu ấy một người làm dâu.
Để rồi bán lại thanh lâu
Thay tiền trả nợ, về sau mặc nàng.
Nhân gian lắm những bẽ bàng
Càng tươi đẹp lắm lại càng hoang sơ.
Tủi thân một kiếp bơ vơ
Biết bao oan trái bây giờ bủa vây.

Liều mình trốn khỏi nơi đây
Chạy về quê cũ mong ngày gặp cha.
Nào ngờ mụ ác chẳng tha
Bày binh bố trận giăng ra bắt về.
Dùng hình, tra tấn nặng nề
Tấm thân vàng ngọc chẳng hề nương tay.
Lệ tuôn nhuốm những đắng cay
Hỏi sao xảy đến nỗi này cho chăng.

Gió lay cành quế cung trăng
Mây trôi nhè nhẹ, phủ Hằng tối tăm.
Nhìn theo cánh nhạn xa xăm
Nỗi lòng tủi nhục biết làm sao nguôi.

“Đớn đau cái kiếp thân tôi
Đã đành mất mẹ lại rồi xa cha.
Bởi ai tan cửa nát nhà?
Bởi ai gây hoạ mà ra nỗi này?
Đành rằng nương tựa gió mây
Kiếp này đã sống đến ngày biệt ly.
Hỏi ta còn tiếc câu gì
Đành rằng chưa trả nghĩa tình cha nuôi.
Nhưng giờ đành chịu buông xuôi
Hẹn duyên phụ tử đành thôi sau này.”

Ngẫm rồi lụa trắng trong tay
Phất phơ trước gió thân này nương theo.
Rũ trên gác nguyệt mà treo
Để đành hoá kiếp bay theo gia đình.

Mụ kia thấy chuyện thình lình
Đành sang dụ dỗ, dùng tình mà khuyên:

“Con ơi chớ có dại điên
Mà đem dáng ngọc gieo miền âm ty.”

Lại lần tính toán chi ly
“Phen này cứu được, sau thì tính sao?
Nhác trông khuê các thanh cao
Sẽ không chịu nhục mà vào hầu quan.
Thôi thì bớt một việc nan
Ta nay cứ chịu thả nàng cho xong.”

Nghĩ rồi mụ lại đổi lòng
Cầm tay Oanh dặn đôi dòng chia ly:

“Thôi nay ta thả con đi
Trở về nhà cũ, Trung thì nợ sau.
Có đi thì hãy đi mau
Kẻo ta đổi ý về sau lại buồn.”

17/08/2025