Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/10/2025 08:12, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 12/10/2025 08:56, số lượt xem: 114

Gió đâu cuốn lại xa gần
Mưa đâu nay cũng xoá dần bóng mây.
Nắng vàng nương tựa cành cây
Đôi hình mẫu tử thân gầy liêu xiêu.
Đắng cay dầu ít dầu nhiều
Trời thương số phận lắm điều trái ngang.

Men theo lối biển tìm sang
Trương Oanh thấy một ngôi làng xa xa.
Ôm con đứng chẳng dám qua
Từ đâu thấy một cụ già hỏi han:

“Chao ôi thoáng một dung nhan
Tiểu thư đây có họ hàng hay chăng?
Rủi may lạc đến thôn Bằng
Hay là gia biến mà rằng tan hoang?”

“Thưa bà, lạc chuyến đò ngang
Mà nay con mới bước sang chốn này.
Trước là khuê nữ huyện Tây
Chẳng may số phận đoạ đày gian nan.
Trót làm bạn với cung đàn
Lang thang kiếm chút bạc vàng nuôi thân.
Thoáng trông thôn xá xa gần
Định tâm ở lại bớt phần lưu vong.”

Cụ bà đứng lặng nghe xong
Thì đà nói lại an lòng mà theo:

“Thôn ta nay hãy còn nghèo
Thân con khuê nữ bọt bèo nổi trôi.
Nếu như thiếu chốn thiếu nơi
Thì con ở lại cho vơi khốn cùng.
Theo ta vào chốn nhà trong
Học ta dệt lụa làm công kiếm tiền.”

“Cảm bà ơn đức vô biên
Con nay chẳng có bạc tiền trả công.
Lạy bà con sẽ dốc lòng
Đền ơn trả nghĩa, thuận tòng dưỡng nuôi.
Dầu cho đi ngược về xuôi
Dẫu cho lạc nẻo vẫn trôi về vườn.
Nhân đây có một khúc đờn
Tặng bà nghe tạm cho vơi cơn sầu.
Mai đây nghĩa nặng tình sâu
Nguyện xin trả hết, sang giàu chẳng quên.”

“Con ơi con cứ đứng lên
Ta đây goá bụa lại thêm tật nguyền.
Có con có cháu là duyên
Cuộc đời mãn nguyện chẳng phiền gì thêm.”

Biển kia sóng cuộn dịu êm
Gió ru khúc nhạc êm đềm như mây.
Người dân chốn nhỏ vui vầy
Biết nàng lưu lạc lòng đầy cảm thông.

“Xót xa một kiếp má hồng
Khổ đau thế ấy bởi chồng bởi cha.
Nay nàng đã đến thôn ta
Thì ta giúp đỡ cho nàng an tâm.
Để cho sóng dữ thăng trầm
Cuốn theo quá khứ lặng thầm buông xuôi.”

Thời gian lạnh lẽo dần trôi
Thoắt sang đã bốn năm trời đến đây.
Nàng theo học nghệ dệt may
Vải tơ mỏng nhẹ như mây cõi trời.
Vải trong đẹp tựa hoa rơi
Vải thanh dịu ngọt sương trời hiện ra.
Dân làng ai nấy xuýt xoa
Khen nàng khéo léo dệt ra lụa thần.
Tiếng thơm vang khắp xa gần
Buôn tơ dệt lụa cũng dần giàu sang.
Đem tiền bạc giúp thôn trang
Sắm sanh nhà cửa, xóm làng đều vui.
Con thơ nay đã lớn rồi
Cũng theo phụ mẹ mà ngồi kéo tơ.
Vòng quay số phận đẩy đưa
Khéo gieo tạo hoá lại ngơ ngẩn tình.

Trời thương một kiếp lưu linh
Ngồi bên khung dệt mà nhìn đăm đăm.
Trông về chốn cũ xa xăm
Lòng đau những mối kim châm bộn bề.
Ơn cha, nghĩa mẹ, tình quê
Bao năm cách trở biết về làm sao?
Mộ phần biết ở chốn nao
Có còn nguyên vẹn hay đào đi xa?

Cụ già chậm rãi bước ra
Cầm tay nàng dặn đôi ba tiếng đời:

“Phận con lắm nỗi chơi vơi
Mẹ cha mất sớm, tuổi đời éo le.
Bao năm trướng rủ màn che
Vua lên thanh lọc lại nghe nịnh thần.
Đẩy đưa số kiếp phong trần
Sự xưa oan trái cũng dần hiện ra.
Bây giờ con hãy nghe ta
Dệt thêm tấm lụa để mà thả trôi.
Lụa theo sóng biển đi rồi
Sẽ về đến chốn xa xôi thân tình.”

17/08/2025