Thơ thành viên » Canvanila » Trang thơ thành viên » Truyện thơ
Đoạn trường đưa buổi chia ly
Dệt khăn che mặt rồi đi theo dòng.
Dân làng đứng lặng thật đông
Tiễn nàng theo áng mây hồng trôi xa.
“Tạ ơn công đức mọi nhà
Tôi đi một chuyến gọi là giải oan.
Chờ cho mọi sự chu toàn
Trương Oanh tôi sẽ về làng dệt tơ.”
Nói rồi hôn nhẹ con thơ
Cầm theo chiếc quạt trong mơ rời làng.
Lần theo lối cũ tìm sang
Lòng mong trở lại thôn làng năm xưa.
Trời sao trút những hạt mưa
Gió sao lồng lộng như đưa đẩy lòng.
Mây đen che phủ tầng không
Vầng trăng khuất nẻo non bồng núi cao.
“Biết đây gặp gỡ thế nào
Cứ đem vải lụa mà chào khách buôn.
Người ta sẽ biết ngọn nguồn
Họ Tiêu kia cũng bồn chồn chẳng yên.”
Nghĩ rồi định bụng một phen
Gặp nhau thì cũng trở nên dễ rồi.
Nàng đàn một khúc nỉ nôi
Rồi đem lụa quý ra ngồi chợ đông.
Người qua tấp nập từng dòng
Kẻ buôn người bán mà lòng ngổn ngang.
Bao nhiêu khách lạ tìm sang
Hỏi thăm vải lụa của nàng từ đâu.
Nàng cười đáp lại đôi câu:
“Lụa đây nhờ thức đêm thâu dệt thành.
Rút tơ từ thuở còn xanh
Đến khi ngắt nụ bẻ cành dâu non.
Con tằm nằm mộng sắt son
Nhả ra tơ mảnh như hòn máu tươi.
Tơ kia vốn sợi tơ trời
Dệt ra tấm vải tựa lời ca ru.”
Người dân nghe vậy gật gù
Khen rằng lụa quý phải bù công lao.
Cho dù vàng bạc tốn bao
Cũng mua một tấm khoác vào như tiên.
Khách mua tấp nập giao tiền
Nàng giao tấm lụa lại nhìn người qua.
Chờ cho gặp được quan nha
Thì đà lúc ấy mới ra kẻ thù.
Mưa đi cuốn những bụi mù
Thời gian lẳng lặng, ao tù im trôi.
Thoắt đây tơ bán hết rồi
Nàng ra khung cửi lại ngồi kéo tơ.
Tơ loan tựa những trang thơ
Tơ trong nhỏ nhẹ như mơ đoạn trường.
Tơ vương cuốn những hạt sương
Tơ tan vào những mảnh gương nhân tình.
Chiều tà bóng đổ điêu linh
Một hàng quân lính thình lình ghé qua.
Trông lên thấy một sai nha
Mặt to mắt trợn hẳn là xấu xa:
“Mau đưa tấm lụa cho ta
Để ta dâng đến quan cha trên đầu.”
Rồi quay sang đám binh hầu
Thì thầm to nhỏ, lắc đầu nhìn quanh:
“Ở đây khó được thành danh
Mau theo ta đến phủ thành bên trong.
Quan ta nhất định mừng lòng
Ban ta bạc thỏi vàng ròng thưởng cho.”
Nói rồi chẳng muốn đôi co
Sai người bắt kéo nàng cho về nhà.
Chẳng quên tấm vải lụa là
Chẳng thương tiếc phận ngọc ngà nữ nhi.
Nàng theo bỗng thấy lạ kỳ
Đường đây ắt hẳn đường về phủ Tiêu.
“Thôi thôi trời đã thương nhiều
Để ta trả được những điều đắng cay.
Hắn ta nào có đâu hay
Phận sau của hắn trong tay ta rồi.”
17/08/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.