Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/10/2025 08:09, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 12/10/2025 08:55, số lượt xem: 64

Cành mai thấm đẫm mưa tuôn
Thân đơn gối lẻ, cõi hồn xác xơ.
Men theo đường mấy canh giờ
Nàng Oanh trở lại bến bờ họ Trung.
Lão nghe nổi giận đùng đùng
Buông lời mắng nhiếc, nổi khùng nổi điên:

“Ngươi nay đã gả sang miền
Tam tòng tứ đức để lên hàng đầu.
Cớ sao chồng đã đặt đâu
Mà không ngồi đó, lại câu ước nguyền?
Lấy ngươi cũng bởi nợ tiền
Nay ngươi trở lại thì tiền tính sao?
Chao ôi cái kiếp thân tao
Già nua thế ấy biết sao mà đành?”

Nỡ đâu bẻ lá vin cành
Nỡ đâu tức giận mà hành hạ nhau.
Hoa cau nở giữa vườn cau
Trầu đưa dạm hỏi, sang giàu làm tin.
Tay tiên mở cửa chốn tiên
Động sâu thăm thẳm nối liền củi khô.
Đêm hôm mưa gió nhấp nhô
Để thân thiếu nữ đẩy xô chốn nào?

“Năm canh mòn mỏi biết bao
Sống mà như buộc gông vào cổ ta.
Đã làm dâu, chết thành ma
Người dưng đâu dễ mà tha bọt bèo.
Trăng nghiêng đỉnh núi cheo leo
Trăng soi vực thẳm, trăng theo lệ trào.
Trăng ơi, trăng ở trên cao
Có nghe được tiếng thét gào hay không?”

Màn loan che phủ phòng không
Ngót qua sắp một năm ròng làm dâu.
Sống như cái kiếp ngựa trâu
Chồng thì rẫy bỏ, sang giàu nào đây?
Khi xưa vén lớp màn mây
Thì nay nàng đã mang thai nữ hài.
Sinh ra lại lọt tới tai
Họ Trung kia lại một hai mắng nàng:

“Ngươi xưa cũng chỉ món hàng
Cha ngươi đem bán đổi vàng nuôi thân.
Nữ nhi ta cũng chẳng cần
Mẹ con ngươi cũng không cần ở đây.
Dọn đồ rồi hãy đi ngay
Chớ cho ta ngứa mắt này lại kêu.”

“Xin chàng thiếp đã biết điều
Khẩn mong làm phước lấy điều nghĩa nhân.
Con đây chàng dẫu không cần
Nhân gian trắc trở muôn phần khó khăn.
Mai này lo thiếu cái ăn
Lại lo cái mặc cũng cần tiền thêm…”

“Thôi thôi, chớ nói xa thêm
Việc ta đã quyết lèm bèm mà chi!”

Nói rồi dứt áo đuổi đi
Tình duyên ngắn ngủi đoạn ly phút này.

Nàng ôm con gái trong tay
Một thân heo hút, mình đầy vết thương.
Biết đi đâu đến cho dường
Đành về chốn cũ cầu thương cha già.
Bóng hồng nhấc gót nẻo xa
Lại qua cầu mộc về nhà năm xưa.

Đưa tay xua những hạt mưa
Ôm con đứng trước thềm xưa đợi chờ.
Mưa đâu trút xuống hàng giờ
Khéo che những nỗi bơ vơ cuộc đời.
Đến khi ngớt hạt mưa rơi
Quan Tiêu mới lại hỏi người gia nhân:

“Đã đi khắp chốn xa gần
Thanh lâu cũng ghé, hồng trần cũng chê.
Giờ đây lại đến tìm về
Hoạ hay là phúc chẳng hề biết qua.
Chớ cho ả đến hại ta
Mau mau đi đuổi ra xa chốn này.”

Gia nhân nghe vậy làm ngay
Chạy ra trước cổng giãi bày việc xưa:

“Mẹ cô cái thuở ngày xưa
Chẳng theo quan lớn mà ưa chốn nghèo.
Bắt đi thì chẳng nghe theo
Cưỡng cầu chẳng được đòi gieo mình vàng.
Thế là đêm tối tìm sang
Giở trò bại hoại cho nàng chết tâm.
Rồi quan lại cứ âm thầm
Sai người bắt nhốt cô vào hầm sâu.
Mẹ cô chẳng rõ từ đâu
Nghe tin cô đã theo sau ông bà.
Nên đành ngậm nỗi xót xa
Treo thân tự vẫn giữa nhà quan đây.
Quan tôi thấy vậy phủi tay
Đồn rằng bệnh lạ rồi bày mưu cơ.
Thấy cô nhỏ dại ngây thơ
Mới lừa nuôi nấng ơn nhờ mai sau.
Rồi kia đem bán làm dâu
Họ Trung kia ấy phải đâu sang giàu.
Tính được lợi trước hại sau
Để cô chết chốn thanh lâu là vừa.
Nào ngờ quay lại chốn xưa
Thì quan ông cũng chẳng thừa hơi nuôi.”

Oanh nghe thế sự nổi trôi
Mới đành vỡ lẽ mồ côi oan tình.
Khóc lòng một chữ trung trinh
Lại đem cái kẻ hại mình nhận cha.

“Xót xa cái kiếp thân ta
Để đời đưa đẩy thành ra thế này.
Bao nhiêu tủi nhục đắng cay
Lại đì tơ liễu mà giày mà tha.
Trời thương số phận liễu hoa
Để cho ta biết được ra sự tình.
Thôi thì đành dứt đoạn tình
Công lao dưỡng dục cũng đành nguôi ngoai.”

“Thôi thôi cô hãy đi ngay
Kẻo quan mà đến sự này nguy nan.
Cứ theo lối biển tìm sang
Nhờ nơi cư ngụ để mà an thân.”

17/08/2025