Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:07, số lượt xem: 52

Rồi dưng Mẹ Đốp đi qua
Còn mình chú tiểu, Sư già trên sân.
Phải cơn hắc vũ phong vân
Trời trong bỗng lại rần rần sấm vang.

Kính Tâm quỳ lạy bên đàng
Oan khiên chỉ biết kêu sang tới thầy:
“Vì đâu nên sự thế này
Oan cho con lắm thưa thầy… thầy ơi.
Hư không mà buộc cho người
Sợi dây oan trái bởi lời dệt thêu.”

Giờ đây có nói bao nhiêu
Thì điều nhơ nhuốc đã treo vào rồi.
Tấm lòng trinh bạch như vôi
Giờ như gọt gáy mà bôi vào đầu.
Nào đâu bể cạn sông sâu
Nào đâu má thắm môi trầu xót xa.

“Việc đây trót đã xảy ra
Thì thôi con hãy để ta sắp toàn.
Dù oan dù nhẫn chẳng oan
Đành con ra ở Tam quan mái ngoài.
Từ nay không được lên đài
Kẻo e miệng thế mỉa mai chê cười.”

Cuộc đời bể cả đầy vơi
Lòng người còn đó, tình ơi hỡi tình.
Thương ôi, ngẫm cái phận mình
Số trời run rủi, điêu linh khóc hờn.
Rồi đây lưu lạc tha phương
Biết còn đâu chốn tựa nương thân tàn.
Tội tình nào dám liều mang
Hoạ vào là hoạ, kêu oan chẳng tày.

“Vàng thau điên đảo thế này
Thật là trò dối đặt bầy trêu ngươi.
Xin thầy soi xét thầy ơi
Đoái thương cho kẻ bước đời lầm than.”

“Từ bi cửa đã khép màn
Thôi thì con hãy Tam quan mà ngồi.
Chuyện đây đành đến đó thôi
Phần thầy sức đã tận rồi… con ơi.”

Đoạn rồi Sư cũng quay người
Bước về lại với cõi đời thiền môn.

“Tạ thầy đã thấu cho con
Muôn đời muôn kiếp lòng son nhớ lời.”

Một mình một chốn không người
Sân đình nay hoá thành nơi bụi mù.
Oan khiên treo chốn thiền tu
Làm sao để điếc - câm - mù thấu cho.

“Tránh sao được nỗi cam go
Giết chồng còn đó, tội cho thân gầy.
Giả trai liên luỵ tới thầy
Còn mong chi ở cõi này được đây?
Thà rằng cất bước gió mây
Thác thành hạt bụi mà bay về trời.”