Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:45, số lượt xem: 8

Ngẩn ngơ đứng trước phật tiền
Thương thân, khóc phận thảo hiền đôi câu:
“Sắt cầm tịnh hảo bấy lâu
Bỗng nay đứt đoạn lẻ sầu gối chăn.
Tình duyên thề hẹn vĩnh hằng
Này đây cũng chỉ cho bằng oan thôi.
Trách mình phận hẩm duyên ôi
Để nay nên nỗi rủi xui thế tình.
Thương ôi! Ngẫm cái phận mình
Dở hay nào biết thưa trình ra sao.”

Đứng ngồi chẳng biết thế nào
Về cùng cha cũng mai sau miệng đời.
Mỉa mai nào có ít lời
Thế tình run rủi phận đời oan khiên.
Nhìn trông áo cưới còn nguyên
Chỉ thêu còn đó, bút nghiên còn đầy.
Gương trong soi rõ trời mây
Mà sao không tỏ thân này tội mang.
Kìa cơn mưa gió phũ phàng
Gối chăn còn đó lỡ làng yêu đương.

“Sao chàng chả có tiếc thương
Thiếp tôi dầu dãi, giữa đường nổi trôi.
Như thuyền đã lái đi rồi
Tội thì còn đó mình tôi đeo gồng.
Thời chàng… chàng có biết không
Tội này oan nghiệt, núi sông u hoài.”

Rồi đây tay nải trên vai
Bước đi một bước lại hoài nhớ thương.
Đã đành lỡ lối lạc đường
Biết đi đâu nữa mà nương mà nhờ.
Giết chồng - tội ấy nhuốc nhơ
Giết chồng - tội ấy làm dơ gia đình.
Giết chồng hại chữ trung trinh
Giết chồng ai thấu cho mình oan sai.

Đoạn rồi nghĩ cảnh làm trai
Tiếc thân đoan chính ra loài gian tâm.
Đành rằng cứ thế âm thầm
Cải trang nam tử, cuốn đầm đi tu.

“Con xin vọng bái nghiêm từ
Lạy cha, lạy mẹ giã từ từ đây.
Tìm nơi khuất mặt khuất mày
Để mà nương bóng Phật đài cho xong.
Trách lòng ai nỡ phụ lòng
Đang tay nỡ bẻ phím đồng làm đôi.
Này đây nhật nguyệt rạng soi
Thấu tình chăng nhẽ cho đời minh oan.”

Thế rồi chít áo, cài khăn
Cầu xin Phật tổ vén màn chứng minh.
Đến chùa Vân Tự tối linh
Quy y Tam Bảo, danh thành Kính Tâm.
Nguyện lòng dưỡng đạo tu nhân
Tích thành công đức, vì thân mà rèn.
Rồi đây dẫu có sang hèn
Cũng nhờ hương khói, nhang đèn mai sau.