Nước mắt Huyền Trân khóc phận mình,
Đêm xuân, mai đọng lệ trên cành.
Hững hờ, nước bạc thù son phấn,
Non yểu, chồng ngu hổ ngọc lành.
Sính vật hai châu, còn đất tốt,
Giai nhân một kiếp, chịu oan tình.
Oán hờn theo sóng trào dâng mãi,
Xóm bến mưa dầm đêm lọn canh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.