Từng phen Giang Hán quê người Gặp nhau, say ngất bồi hồi bước chân Biệt ly buổi ấy phù vân Chảy trôi dòng nước, mười năm qua rồi Tình xưa lại vẫn vui cười Đầu phơ phất trắng tóc vài sợi thưa Sao không về lại quê xưa Mà còn đứng trước núi thu sông Hoài?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.