Chết chửa cam lòng một huyệt chôn Nàng đi khôn nén nỗi đau thương Sinh đầy chấy rận dơ thân thế Chứa cả tằm tơ rối ruột gan Tôi tớ nhìn thường cười cũng khổ Khách quen đáp gượng chuyện thêm phiền Nam nhi đâu có lo bần tiện Nàng hỡi sao đành phụ bạc duyên!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.