Đã ba năm em về làm vợ, Việc trong nhà há sợ nhọc lao. Tối thì ngủ, sáng dậy mau, Chẳng hề được buổi sớm nào rảnh rang. Lời ước cũ cùng chàng vẹn giữ Lại bạo tàn đối xử gấp chi ? Anh em nào có biết gì Vô tình nhếch mép cười khì mà thôi. Nhớ nghĩ lại trong hồi yên lặng, Những xót xa cay đắng lấy thân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.