Có cây đỗ nọ một mình, Lá thì vẫn thấy tươi xanh rườm rà. Bước lần thui thủi mình ta. Há không người khác để mà cùng đi ? Với ta khác họ chỉ vì, Than ôi! Người cứ lầm lì bước qua. Sao không đoái tưởng giúp ta ? Thấy người chẳng có ruột rà anh em ? Cớ sao giúp đỡ chẳng thèm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.