Nắng hạn đã đến hồi cùng cực,
Không thể nào cứu dứt nữa rồi.
Chúng dân kinh cấp bồi hồi,
Như nghe sấm sét rụng rời xiết bao!
Dân nhà Chu người nào sót lại,
Nửa tấm thân làm hại cũng không.
Trời cao thâm thẩm, hỡi ôi!
Cho ta sống lại không thôi nữa đành!
Thì sao lại chẳng kinh sợ thế?
Cũng không còn việc tế tổ tiên.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.