Xưa người đà cưỡi hạc vàng bay,
Trơ lầu Hoàng Hạc ở chốn này.
Hạc vàng một mực không quay lại,
Mây trắng ngàn đời lãng đãng say.
Ửng bờ cây Hán, sông trôi chậm,
Thơm bãi chim Anh, cỏ biếc dày.
Quê nhà đâu nhỉ? Trời chiều tối,
Sông dâng khói sóng, dạ buồn thay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.