Năm ngày ngại rét, cửa lười ra,
Gốc đơn đón sớm gió xuân qua.
Băng tan, mặt nước cây nghiêng bóng,
Nắng ấm, đầu cành cội trổ hoa.
Giọng hát nhấn chìm trăng xóm núi,
Hơi tiêu ướt đẫm gió quan hà.
Lạc nhánh hoa tươi vào giấc mộng,
Sực tỉnh, tặng người sao đây ta?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.