Thiên Bảo phồn hoa tích mất dần,
Triều Nguyên, trên gác ngọc lân tuân.
Đầu non cây lạnh vùi trong tuyết,
Mặt nước Ôn Tuyền chỉ chứa xuân.
Ca múa âm lưu cung phụng khúc,
Ngọc hoàn hồn đoạn bụi xe còn.
Thương thay một mảnh trăng cung ấy,
Xưa chiếu ngự xa kẻ được gần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.