Rời nhà thân đất khách, Ba ngàn dặm xa xôi. Thành Lạc nhiều bụi bặm, Áo trắng biến đen màu. Tu thân bao ưu khổ, Tâm tưởng mãi tới người. Nhớ nhung lòng rối loạn, Ưu sầu chẳng thể nguôi. Sầu ưu khôn chốc hết, Lòng rối nào ai hay? Muốn mượn hồng đôi cánh, Theo sông Chiết trở về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.