Ngọc Phong, từng trú ở ngoài đầu.
Xa cách, năm trôi mấy chục mau.
Ba lối hoang vu chen bóng trúc,
Bốn bề điêu tạ biến nương dâu.
Mỹ Bi, chuyện cũ còn lưu dấu,
Tử Các, khói xưa chẳng chút màu.
Bao nỗi loạn ly không lối thoát,
Chiều buông, ngâm dứt, lệ rơi sầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.