Bao lần ném lên đá vẫn rơi xuống,
Đứa con Tổ quốc luôn quay về nhà
Bao bận đi xa.
Lần lượt viễn du bao nhiêu toà tháp,
Tủi buồn chóng mặt, cát bụi rơi về
Nơi đã ném đi.
Khao khát ra đi nhưng nào có thoát,
Tưởng rằng phai nhạt lòng nhớ nước Hung
Lại bùng phát lên.
Là con của Người trong cơn hờn giận,
Nghĩa tình đơn bạc, lo lắng yêu thương,
Đứa con tủi buồn.
Hòn đá ném lên buồn không ý chí,
Đứa con Tổ quốc tôi giống như Người
Tiều tuỵ dung nhan.
Ý đã định rồi, nhưng ôi, không thể,
Trăm lần Người ném tôi vẫn bay về,
Trăm lần vẫn thế.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.