Một chén trà thơm, một cậu đồng, Đọc xong nằm khểnh dưới nam phong. Ánh trăng man mác, vườn rơi bạc, Hoa lựu lơ thơ tựa điểm hồng. Đứng tách e ra người ích kỷ, Ngồi nghiêm sợ lọt cõi hư không. Theo điều “vui thật” ai mà biết? Hiu quạnh xui người dễ sạch trong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.