Tôi thấy buồn, chán nản đến thảm thương
Mà chẳng biết có nơi nào để tránh
Cũng không biết mình phải đi đâu nữa
Có ai đếm xỉa gì, khi anh chìm xuống vực sâu
Tôi sẽ phải làm gì và nghĩ gì đây
Hay cầm súng tự rời xa cõi đời này
Tôi băn khoăn liệu một viên đạn có đủ không
Đầu mụ mỵ, chắc phải hai viên mới đủ
Vậy mà súng cũng không mà đạn cũng không
Tôi buồn nản ngóng tìm một thứ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.