Cảnh chùa nọ có lần ta đã đến Cây cầu kia thương quá lại đi qua Đất nước như chờ đợi bước chân ta Như hoa, cỏ không của riêng ai cả Đồng nội tươi, sương khói mờ êm ả Dải cát phơi, nắng chiều úa tàn dần Khách lãng du, buồn bã giảm toàn phần Thăm cảnh cũ chứ còn đi đâu nữa?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.