Đêm Kim Lăng lặng yên gió mát Cả một vùng Ngô Việt ngắm trông Mây và thành quách bóng lồng Móc như châu báu từ trăng rơi vào Ta trầm ngâm khá lâu thú vị Ý người xưa trùng với người nay: "Sông trong, lụa trắng, sạch thay!" Ngâm rồi ta nhớ người thày Huyền Huy
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.