Ngắm sông dài hợp lưu từ tháng năm, dòng nước
Ngẫm thời gian chẳng khác một con sông
Hãy biết mình - nước trôi không trở lại
Từng khuôn mặt qua đi, cũng giống nước xuôi dòng

Hãy biết tỉnh cũng là mơ mộng cả
Mộng thấy mình như không phải mộng mơ
Còn cái chết làm thịt da run sợ
Là sự lìa đời trong giấc mộng say sưa

Hãy thấy từng ngày hay mỗi năm ròng rã
Hình ảnh tượng trưng dĩ vãng của con người
Hảy cải tạo nỗi ê chề của tháng ngày nhục nhã
Thành khúc ca, thủ thỉ, dấu hình tươi

Trong chết chóc thấy bến mơ và khi chạng vạng
Thấy ngọc vàng đau khổ, chính thơ ai
Thơ khổ nghèo và thơ bất hủ
Xoay chuyển tuần hoàn, tắt nắng, lại ban mai

Có những lúc khuôn mặt trong đêm tối
Dõi nhìn ta từ sâu thẳm chiếc gương
Nghệ thuật hãy như gương trung thực
Khuôn mặt ta soi chẳng thấy khác thường

Người ta nói, U-li-sê đã chán chường kỳ tích
Khi thấy I-sa-ka tươi tốt lại khiêm nhường
Hạnh phúc mà lệ rơi. I-sa-ka chính là nghệ thuật
Mãi mãi màu xanh, đâu phải phi thường

Thơ như dòng sông chẳng bao giờ ngừng chảy
Đã mất lại còn, nay đổi mai thay
Thơ là thơ, như gương Hê-ra-clit