Vứt chén trường đình trỏ núi xa Tiếng sênh chưa dứt, bước chân ra Bên hoa ngựa chạy nhàm vàng rậm Trên gác người trông lệ ngọc sa Dặm liễu ở đây cành phất gió Sông thông chốn ấy tuyết phun hoa Áo cừu chớ ngại mang theo nặng Mùa hạ Tam Biên rét cắt da
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.