Người đi than thở đất Tương Đông,
Không lại mười năm chốn cũ ròng.
Áo rách ngựa gầy đường khó bước,
Sức tàn đói lạnh bọn nhi đồng (*).
Người thấy chăng:
Đầu giường vàng bạc hết trong khăn,
Tiều tuỵ dung nhan tráng sĩ trầm.
Rồng cuộn trong bùn, mây chửa hiện,
Khi nào mọc cánh vút không gian.
* Tiểu đồng đi theo giúp việc vặt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.