Gác chèo đỉnh núi buổi bình minh, Ngọc Cục tham quan cảnh hữu tình. Sau chín lần đi hạc luyện thuốc, Ba non chân đứt ngao nâng mình, Sông xanh bờ đá trăng soi chiếu, Khói cửa động tiên thu nhuốm hình. Này chốn đáng cho ta ở ẩn, Đơn sa núi có luyện trường sinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.