Thiếu thời du ngoạn nơi đây, Mắt trông than thở phiền tây nổi niềm, Lá vàng bao độ rụng thêm, Một dòng nước bạc tuôn lềnh biển khơi, Như xưa cầu bắc đứng rời, Đến nay cây cỗi tựa trời xiên thưa, Tháng ngày cách biệt người xưa, Thân bằng lắm kẻ vắng thời tại gia.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.