Mặt trời vừa khuất chốn non Tây,
Tấc bóng tiếc thương bao tháng ngày.
Ý ngựa lỏng buông lòng chẳng bận,
Chịu sao lòng vượn không phiền ngay.
Mặt trời mọc sẽ lặn liền tiếp,
Chìm nổi tấm thân theo tiếp ngay.
Khôn dại tuổi già gì đáng kể,
Chết xưa nay khác gì nhau đây?
Vô thường khôn tránh ma đưa dẫn,
Hạn lớn kéo về nào có hay.
Chính đạo tu hành ai chẳng biết,
Rừng tà chớ để lạc vào ngay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.