15.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Trần
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 22/02/2008 13:44

Thử thời vô thường kệ

Cảnh bức tây sơn mộ,
Hà thời tích thốn âm.
Duỷ năng bòn mã ý,
Na khẳng trụ viên tâm.
Nhật xuất hoàn tương một,
Thân phù hựu phục trầm.
Lão lai ngu dữ trí,
Tử khứ cổ hoà câm (kim).
Bất miễn vô thường đáo,
Nan đào đại hạn lâm.
Các nghi hành chính đạo,
Vật sử nhập tà lâm.

 

Dịch nghĩa

Cảnh gần về chiều, mặt trời khuất non Tây,
Đến bao giờ mới luyến tiếc tấc bóng.
Chỉ có thể buông lỏng ý ngựa,
Nào chịu dừng lại cái lòng vượn.
Mặt trời mọc rồi sẽ lặn,
Tấm thân nổi rồi lại chìm.
Tuổi già đến, nào kể gì khôn dại,
Việc chết thì xưa cũng như nay.
Không tránh khỏi lúc vô thường dẫn tới,
Khó trốn khỏi cái hạn lớn kéo về.
Ai nấy nên tu hành chính đạo,
Chớ để mình lạc vào rừng tà.


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Thị Băng Thanh

Vừng hồng đà gác núi,
Tấc bóng tiếc chăng ai.
ý ngựa chạy theo mãi,
Vượn tâm buông thả hoài.
Mặt trời mọc rồi lặn,
Thân, nổi chìm luân hồi.
Già, trí ngu nào khác,
Chết, nay như xưa thôi!
Vô thường, khó tránh khỏi,
Hạn lớn, trốn không nơi.
Đạo chính, hãy theo đuổi,
Rừng tà, mau xa rời.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Vầng hồng vừa gác đầu non
Tiếc chi tấc bóng có buồn chăng ai
Để cho ý ngựa chạy dài
Mặc cho tâm vượn buông hoài tự nhiên
Mặt trời khuất lại mọc lên
Tấm thân hết nổi lại chìm xưa nay
Trí, ngu nào có khác gì
Sự đời sống chết có chi khác nào
Vô thường dễ trốn được sao
Khó đem hạn lớn tránh vào nơi đâu
Tu hành chánh đạo theo mau
Rừng tà chớ để lạc vào hại thân

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Mặt trời vừa khuất non Tây,
Tiếc thương tấc bóng bao ngày mới thôi.
Ý ngựa buông lỏng được rồi,
Lòng vượn nào chịu dừng thôi không phiền.
Mặt trời mọc sẽ lặn liền,
Tấm thân nổi rồi lại chìm theo sau.
Tuổi già khôn dại gì nào,
Việc chết xưa cũng như nay khác gì.
Không tránh vô thường dẫn đi,
Hạn lớn khó trốn kéo về chẳng hay.
Tu hành chính đạo mấy ai,
Chớ để mình lạc vào ngay rừng tà.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời