Gác cao khách đã đi rồi,
Trong khu vườn nhỏ hoa tơi bời bay.
Đường quanh lác đác phơi bày,
Xa xôi đưa tiễn nắng dài nghiêng nghiêng.
Đau lòng chưa nỡ quét thêm,
Mắt nhìn luôn ngóng người bên trở về.
Chỉ còn nước mắt dầm dề,
Lòng thơm hướng tới chốn quê xuân tàn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.