Đêm dài dằng dặc lâu qua ngày, Mù mịt đầy trời mây kín bay. “Ai Dĩnh”, bao lần ngâm nạt vách, “Thức vi” lầy vướng cố ghi bài. Giục người răng ngựa thường xem bóng, Bên gối tiếng ve đẫm lệ sầu. Xuống nước lên non lòng bát ngát, Khách về cùng lúc lạnh thu sâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.