Kiếp người là sống gửi thôi, Quan thường phận bạc chức thời đáng chi. Về rồi đâu phải lại đi, Chia lìa thôi hãy chịu vì khó ngăn. Cuối xuân tơ liễu còn xanh, Bóng hoè đầu hạ dịu cành tươi hoa. Ngồi trên bất giác ngự câu, Chén nâng rượu uống lòng sầu chẳng vơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.