Ngoài song trăng lặn trên thuyền, Đá hoa núi lạnh chẳng yên giấc nồng. Sáng ra, bóng núi mờ trông, Mặt trời chưa ló nước lồng khói tuôn. Việc xưa chốc lát qua luôn, Nên người được số năm tuồng ba mươi Tỉnh say chẳng nói chẳng cười, Một mình lặng bóng ngồi nơi bếp lò.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.