Một đêm thăm thẳm đầy sao trời, Réo rắt tiếng trùng không dứt ngơi. Hàng trúc thấp cao len chiếc gối, Vọng thanh đứt nối hoà sương rơi. Dưới trăng sầu nhập người chinh phụ, Gợi ở nơi xa khách nhớ nhà. Tiết tháo nam nhi tiêu cả sắt, Sầu đong không để đầy lòng người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.