Tuổi đời ta mới ngoài ba mươi, Giập gẫy trăm lần chẳng thốt lời. Bao độ dung thân bằng “lưỡi” bút, “Ruộng” văn nuôi sống nửa đời người. Được thua trong mộng lòng bừng tỉnh, Danh lợi trên đường chẳng đến rồi. Tạo vật đãi ta còn ngạo mạn, Có khi trai giới giữa bầu trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.